Aó Đấy Là Hoa

Chẳng còn thao thức cùng mơ mộng
Đôi mắt em rời đáy cốc tôi…
Khi ấy chắc ngày buồn lắm nhỉ
Cuộc đời, cần tiếp nữa, hay thôi…

Khi người đàn bà đã trở lại quê hương của mình
Những người đàn ông cũng thế
Thế giới tưởng chừng như thể…
Tôi tin, còn đó, hoà bình

Những liên minh hình thành
Những con tàu lướt sóng
Nóng càng thêm nóng
Chỉ là hù dọa nhau

Khi cuộc chiến không có bên thắng trận
Cuộc chiến không thể xảy ra
Tôi vẫn ngồi nghe tiếng em ca

Em cứ mở trái tim mình, nghe bé
Đừng để trăm năm chưa sống, đã già
Em mặc áo nào, áo đấy là hoa

Leave a Comment