Nầy, màu mây nào trong đôi mắt em
Khi cổng giáo đường có lính canh
Khi cửa chùa đóng lại
Nầy, chắc em nhớ con đường mật ong
Một chút California, một chút Sài Gòn
Một chút nằng trên cánh đồng tuyết phủ
Nầy, em còn bận lòng cho một sớm mai
Khi thành phố biến mất
Em chưa kịp hỏi vì sao lòng người bẩn chật
Nầy, chẳng có : Vì sao ? khi dấu hỏi không còn trước mặt
Em chẳng còn nghe tiếng đập của trái tim từ khối óc Bù Nhìn
Những cành hoa thôi còn thả xuống sông thơ
Buồn nhỉ ?
Nhưng tôi nghe tiếng thời gian về một sự trở lại
Những câu thơ cho tình nhân
Những câu thơ cho các vị thần
Những câu thơ cho những người lính
Mai tôi thức thấy ra mùa an tịnh
Thấy ra mình không cần bận với riêng tư