Em vễ hồn em anh vẽ em
Rồi đem hình ấy thả lên trời
Biết đâu từ chốn ngàn sao ấy
Em thấy ra lòng đã ấm hơn
Em vẽ hồn em anh vễ em
Rồi đem hình ấy để trong chùa
Câu kinh tiếng mõ ngày đêm tụng
Sẽ giúp em về một cõi thơ
Anh vẽ em và phát tán ra
Môi em từ đó lắm người hôn
Tim em từ đó người chia cắt
Và biết đâu chừng có cả anh
Tình tự vô tình diễn hoá ra
Thinh không bỗng có một phương chờ
Mùa Thu Covid còn nguyên đẹp
Những ý tương phùng những cõi mơ