Gieo Hạt

Những con chữ không có bại trận

Những con chữ viết lịch sử

Người lính một thời ngồi đọc

Thấy từng ngôi mộ hoang vu

Ôm nàng từ một nơi rất xa

Tóc nàng đen và mắt nàng đen

Đôi môi nàng đỏ

Tôi vô tình hiểu được

Vĩnh cửu nhờ xa nhau

Hình như một ngọn núi bỗng biến mất

Thì ra thơ có thể làm nên phép lạ

Và tôi có thể gieo hạt

Trên những phiến hồn xưa

Leave a Comment