Trên núi là tiên,dưới núi là tục
Trên là biển mây,dưới là biển nước
Hành trình xuôi ngược
Biến chắc gì đã hoá
Hồng trần dặm dặm ai vô ưu ?
Bao nhiêu hồn thơ sống lại
Sau ngàn bài thơ đã chết đi
Cảm ơn trên từng cây số
Câu thơ chia bớt nỗi buồn
Tôi thật không có gì để hối
Nhưng tôi sẽ không làm lại rất nhiều Thứ
Như hy vọng vì dân tộc nầy
Như hy vọng vì tổ quốc nầy
Hạt cát cần gì phải có giấc mơ
Nhưng nếu tôi không là một gã khờ
Tôi sẽ là ai ?
Và những chuyện thần tiên
Chắc không vì tôi mà viết
Duyên sinh duyên diệt
Từ Houston nhớ về sông Trà Khúc
Sao lại “ khúc “
Uy Viễn Tướng Công
“ làm quan ta chẳng lấy làm vinh,làm lính ta chẳng lấy làm nhục “
Ngồi trên cầu cổ đeo thẻ bài ngà vua ban
Lính như cụ là “ nhất lính “
Phải chi có thể theo cụ cởi bò hát huê tình
“ một tay sờ,hai tay sờ…”
Quăng cái già vô bầu rượu
Vừa ca vừa trẻ ra.