Dân Tộc Nầy Vĩnh Viễn Đi Lên

Tôi trôi theo người tôi trôi theo

Người vỗ cánh có tôi vỗ cánh

Đất hoang lạc đất không còn lạnh

Bài thơ Xuân đọc giữa ngày Đông

Tôi theo người qua núi qua sông

Qua những sắc màu bộ tộc

Người chuyển lửa và người gieo mộng

Americans,có trong tim anh tâm thức Lạc Hồng

Tự do nào cũng cần trả giá để đơm bông

Thành công nào cũng cần trái tim sáng tạo

Đêm thắp sáng,đêm có tôi đi dạo

Thấy trên từng lá non vui.

Từ một nơi rất xa-Hồng Kông- các em tuổi trẻ ngậm ngùi

Để thoát Tàu các em giờ trong tù đọc báo

Người hùng các em giờ đang thổi sáo

Ở Florida

Tin anh mãi võ Sơn Đông là chú con trời

“ gái ngồi phải cọc “

“ há miệng mắc quai “

Đành “ ngậm bồ hòn làm ngọt “

Chuyện tuy buồn cũng chỉ là mưa nắng

Dân tộc nầy vĩnh viễn đi lên.

Leave a Comment