Hồn thảo dã cứ ôm nhầm tiên nữ
Nàng quay lưng cũng chẳng lạ chi mà
Quen chứng sợ sẽ hồn nhiên hóa đá
Biết sai lầm ta vẫn cứ khen ta
Thật tình ta chẳng ôm nhiều lắm
Ôm một người nghe đã mệt nhòa
Tiên nữ thần thông nhiều biến hóa
Ta đành cam khổ nhớ từ xa…
Khi thơ thiếu bóng của nàng
Thà đi thẳng tới thiên đàng lại hay