May mắn là chúng ta chuyển hóa được nhờ con người, nhờ đất trời và do chính chúng ta. Khi mỗi ngày có thể chúng ta đã thay đổi cách nhìn về thế giới nây, về con ngườ, về thân phần; và càng may mắn hơn là trái tim biết giữ lại những điều không thể đánh mất, không nên đánh mất mà là, tự hình thành vết cắn, dù đã chảy máu thật nhiều nơi nhát dao đâm.
Chúng ta còn lại từng ngày. Không vì tuổi trẻ hay tuổi già, nhưng nó đã là một quy luật bất biến. Thản nhiên. lạnh lùng. Những chuyến xe đi qua rất nhiều, đã không còn dấu vết; vậy mà, có những tâm hồn tự để cho sa mạc đun nóng, để cho tuyết gía tôi rèn, chỏ để mong giữ lại đôi mắt từ trời và một đóa hoa xuân.
May mắn là chúng ta có thể ngồi ngay bàn viết của chính mình tỉ tê cùng chữ nghĩa:
Tháng bảy rồi em có nhớ anh không ?
Mai sẽ tháng giêng mây vẫn phiêu bồng
Có những thứ chưa từng là qúa khứ
Có những chiều tưởng vọng với hoài trôngMay mắn chúng ta mang trong mình quá khứ, dù quá khứ mang nhiều bia mộ, chất ngất thương đau; nhưng cái quá khứ đó thật tình không thể đánh mất. Một con người không còn có quá khứ có thể coi là một con người không ? Sai cũng được, đúng cũng được, miễn là còn lại. Giàu cũng được, nghèo cũng được miễn là có nhau.
Chúng ta thường viết và nói về tình yêu. Chỉ có tình yêu chân chính mới làm tan được bóng ma của nghèo khó. Chỉ có tình yêu mới xóa bỏ được hận thù. Chỉ có tình yêu mới có thể làm năm châu thành một. chỉ có tình yêu mới xóa bỏ màu da. Chỉ có tình yêu mới làm hòa tan mọi giới hạn để có thể nhìn về một hướng.
Nhưng làm thế nào để thăng hoa tình yêu, nuôi dưỡng tình yêu và “ sáng tạo “ tình yêu ?
Chúng ta lan man dài hơn một chút. Trí thức, thân phận trí thức không được nhìn từ phương Đông nhưng phải nhìn nó từ phương Tây. Trí thức phương Đông hỗn tạp quá chừng. Trí thức trùm chăn, trí thức nửa vời. Trí thức chồn lùi…đến nỗi “ Bác Hồ “ còn bảo “ trí thức không bằng cục phân. “ Công tâm mà nói- Trí thức Việt Nam hiện tại là một nổi đau chung.
Chúng ta cần những sĩ phu Đông phương và nhữ trí thức Tây phương. Chúng ta cần những con người quan hoài đến vận mệnh của đất nước và dân tộc, nếu không nói là thế giới…