5 THÁNG BẢY, 2026

Không còn vui với Đạp Thanh
Thôi mai đạp tuyết tìm anh thay vào
Đường dài thủ thỉ trăng sao
Tấm lòng thí chủ ngọt ngào ” sư anh “

Khi thơ là bến bờ của cuộc phùng sinh tao ngộ, khi chúng ta biết nhau ở chỗ không ngờ, khi con chữ thay người nối một sợi tơ, khi ý thức ôm chầm cùng ý thức; cũng là tình cờ hiểu thêm vài điều chân thực, một ngày nhớ để vào tim; đã đến lúc không cần phải đi tìm, chỉ đơn giản mỉm cười nhớ lại; rồi sau đó, với bàn chân bước mãi, gặp cùng không mùa hạ cũ qua rồi

Nhưng còn em ở trong tranh
Chỉ là em chẳng cùng anh luận bàn
Muốn mang tình mộng vào trang
Thật ra thiếp chỉ nhớ chàng ít thôi

Tôi và cứu cánh của tôi là gì, tôi vì em mà sinh ra, hay tôi vì tôi nhập thế; muốn ôm mà chẳng thể, sầu cứ mãi thênh thang; hay đẹp đến ngỡ ngàng, tay không cầm sách ước

Chỉ còn hai chữ từ tâm
Em cười như búp nụ thầm lặng khai

Leave a Comment