Một thi sĩ không cần làm thơ
Bởi thơ trong nàng chứa đầy cả một thư viện
Thật ra, nếu đọc được giữa đất và trời linh hiển
Cần gì gõ với đa đoan ?
Chàng biết có đóa hoa vàng
Nở vào vô hạn
Khi trái tim là thơ
Bóng đêm thành ánh sáng
Chàng biết một đôi mắt
Chở vô vàn thi ca
Một cõi tình khai mở
Vào vũ trụ bao la
Chàng biết một cô nương
Thường rao bán Kinh Thánh
Như sợ buồn trên hoa
Mong đời thôi bất hạnh…
Mười lăm từ Haiku
Mở ra toàn thế giới
Mười bốn từ lục bát
Tự nó đã trùng khơi
Khi nào còn âm, dương
Khi đó còn thi tứ
Mỗi ngày anh có em
Nên thơ thành bất tử