Thứ bảy, muốn lái xe đi ngồi quán
Lại thấy lòng nay hết núi non
Ngay thức, còn quên; thức muộn
Diệt cả thời gian hết mất, còn ?
Thứ bảy, có khác sao ?
Mai kia chủ nhất chắc cũng thế
Thứ hai, thứ ba; lại thế nào ?
Thiên cổ trong tay còn nhật, nguyệt
Vũ trụ chưa từng nghe hư hao
Nếu nàng là của thiên hạ
Ta vẽ vài ba; xong, để dành
Đi dù mơ vọng đi là đến
Không đến còn kia, những bức tranh
Nếu tài hoa ta thêm một chút
Mà thôi, mà thôi, mà thôi đi
Hạnh phúc đôi khi là có được
Trong chốn hư không chẳng có gì