Con sóng nào đưa người trôi bềnh bồng
Câu thơ nào đưa người về lại với dòng sông
Thời gian ơi đừng phai màu lối nhớ
Em tôi ơi đẹp mãi đóa môi hồng
Đời là những chuyến du di
Yêu ai không được thôi thì, yêu em
Cần khoáng mát, cũng nên cần độ lượng
Cho riêng ta và cho cả những con đường
Bài tháng sáu sao mù sương chắn lối
Một cuộc tình viết mãi chẳng tròn chương
Ta cũng thích học người ngồi nốc rượu
Rồi ca, ngâm- buồn chán cuộc vô thường
Nhưng không thể, ta chơi trò vĩnh cửu
Dẫu thường hằng khó có ở nhân gian
Thời cứ kệ, ta bên trời nhóm lửa
Sưởi cho người và sưởi cả yêu ma