VẾT CỨA

Trong ý nghĩ buổi sáng
Nếu có thể phân thân thời tốt rồi
Nếu có thể xô ngã giới hạn
Để em cùng rong chơi

Bất lực thời gian
Bất lực lòng
Trái tim dù chở ắp thương mong
Em ngoài giới hạn
Tình không cánh
Đành với trăm năm
Mộng bóng nàng

Chắc phải đến nhà thờ xin với Chúa
Hay có thể đến chùa nhờ Phật từ tâm
Chỉ mong đừng biết thêm
Đời không đơn giản như thế

Mai kia về tịnh độ
Nhớ mãi thời bên em
Em đã là vết cứa
Có nhau mà không nhau

Leave a Comment