XUYÊN QUA

Đừng than vãn chữ “ thôi rồi “
Trang hư cấu đến hạ hồi, còn chưa
Nay thiếu hụt, mốt dư thừa
Đêm năm canh mới qua vừa một canh

Với ý hương “ hữu cầu tất ứng “
“ hãy gõ, cửa sẽ mở “
Đừng hỏi tại sao kinh tụng đến đầu bạc, nghe chuông đến lã người, chẳng tìm ra trú xứ, ông trời ơi- bất công…
Nàng với hài hoa từng bước nhỏ, quên đi khói bụi một thời qua; trái tim từ ái nàng thôi diễn, đi cuối mơ hồ để thấy ra

Một sớm chàng mở cửa
Bước thẳng vào bao la
Nàng như đã chờ đợi
Xuyên qua cuộc hải, hà

Leave a Comment