THÊM HOA

Tôi đã ngồi nghe bài nói chuyện của Tổng Thống Brazil qua ngôn ngữ Viết Nam
Đó là tiếng kêu gào đến những quốc gia Nam Mỹ về một quá khứ đau buổn của họ
“ Chúng ta có vàng, họ đến và mang vàng của chúng ta đi “
“ Chúng ta có bạc, họ đến mang bạc của chúng ta đi “
“ Và chúng ta vẫn là một nơi nghèo đói nhất thế giới “
“ Nếu chúng ta không giúp chúng ta, không ai giúp chúng ta “
“ Hãy nói về số tiền chi dụng cho chiến tranh “
“ Số tiền đó đủ giúp mỗi người homeless trên một đất nước rộng lớn có được ngôi nhà khiêm nhường, có đủ áo mặc, có đủ cơm ăn “
“ Hãy nói về những cái bóng vô hình của quyền lực, họ chỉ cho những người đói nghèo những giấc mơ và cái họ làm nên chân thực là súng đạn, là máy bay không người lái, là bom, là mìn, là những vũ khí hủy diệt “
Những quốc gia Nam Mỹ nầy không còn chấp nhận làm cái sân sau nhưng là một ước vọng giảm nghèo, dứt đói, giảm lệ thuộc vào ngoại bang, dám vì tương lai dân tộc mà đứng dậy…
Tôi biết thế giới nầy đã đổi thay
Tôi biết giấc mơ bá chủ hoàn cầu đã khánh tận
Tôi biết, những người mù sẽ được sáng
Tôi biết, những người điếc sẽ được nghe
Tôi biết, những khối óc nô lệ sẽ không còn nô lệ
Tôi biết mùa xuân nầy bom đạn chỉ làm mùa xuân tới thêm hoa

Leave a Comment