Cày trưa, cuốc sớm không hề khổ
Chỉ khổ ngồi ôm bóng một người
Ai kia biết được lòng mây, đắng
Về nỗi bay hoài chẳng hóa mưa
Thương thứ máu ” o ” thường vẫn vậy
Cứng đầu cho dẫu biết mình ngu
Cày trưa, cuốc sớm không hề khổ
Chỉ khổ ngồi ôm bóng một người
Ai kia biết được lòng mây, đắng
Về nỗi bay hoài chẳng hóa mưa
Thương thứ máu ” o ” thường vẫn vậy
Cứng đầu cho dẫu biết mình ngu