CỨ COI LÀ THƠ ĐI

Một ngày tôi mõi về tôi
Và thơ cũng mõi trên đồi mây hoang
Còn chăng là bước chân nàng
Để con sóng thức trên ngàn dặm xanh

Một thời bên Phật tụng kinh
Một thời không biết chữ tình là hoa
Một thời vui giữa tâm ma
Sống là hữu hạn, chết là không hư

Một mai, không có một mai
Không cần khai giải hình hài về đâu
Cũng không đòi hỏi nhiệm màu
Tôi và tôi cứ lưu đày chính tôi

Hình thức của triết tủy
Ngôn từ đao to, búa lớn
“ tin ta, để có thiên đường “
Không ai biết sự thật của địa ngục
Nhưng rất nhiều người biết rõ về chiến tranh, biết rõ biệt ly, biết rõ máu, biết rõ những ngôi mộ trẻ thơ, biết rõ về vô vọng đợi chờ, biết rõ thời gian không thể quay lại
Sự thật dong ruổi
Chàng biết chàng nhớ nàng; nàng biết chàng nhớ nàng; nhưng chỉ có vậy
Mặt trời lên.

Leave a Comment