XUÂN NHẬT THÀNH GẦN

Mùa xuân trên trang mạng, thời khắc để nhìn lại trên con đường ấy còn lại gì
Vẫn còn những bình minh
Vẫn còn trăng, sao, mặt trời soi sáng và mây trôi bồng bềnh; vẫn còn tiếng dế vui đêm, vẫn còn cách chim bay vào cổ thoại, vẫn còn những dòng nước trôi êm ả, vẫn còn bao la của những câu thơ với tới bao la
Mùa xuân và nàng
Mùa xuân và những đóa hoa vàng
Mùa xuân nơi những đôi mắt to tròn nhìn về xa thẳm
Mùa xuân của những trang thơ
Mùa xuân của những giấc mơ
Mùa xuân gục đầu với nhớ
Đôi khi cái sáo rỗng cũng cần thiết như điều đằm thắm
Hãy để cái nhìn thấy tạo thành tên gọi
Hãy để lương tri trổ nhánh theo ngày…

Chúng ta nhìn vào vận hành của trời đất
Và nói nhỏ- em ở cùng ta; cũng có thể- ta ở cùng em; không vì ngày mưa hay nắng
Chúng ta trồng cây và chúng ta hái trái
Chúng ta gieo xuống câu văn và gặt được tình người

Mùa xuân trên trang mạng vẫn có bánh chưng, bánh tét; vẫn có tiếng pháo nổ đì đùng; vẫn có những người tình tâm cảnh nhớ nhung; vẫn có những câu thơ- đợi anh ngày mới; đôi môi ấm với người diệu vợi; những cánh hoa xa xuân nhật, thành gần.

Leave a Comment