Tôi ngồi với ý thức bất nhị trong thiền luận, cũng có thể tôi ngồi với một “ ý thức không mới, “ một dạng ý thức làm nền tảng cho mọi suy luận đời thường. Đen trắng, trái phải, tối sáng, đúng sai, đông tây, buồn vui, sướng khổ…và tôi lan man đến xa hơn- Thế nào đúng để được gọi là đúng, thế nào sai để được gọi là sai. Đây là một bài thơ hay. Đây là một bài hát hay. Chúng có thể hay với tôi nhưng chưa chắc hay với bạn. Làm thế nào chúng ta có một tương đồng tư tưởng như hai cọng hai là bốn. Định hình về một vấn đề trườu tượng là vẽ nên những con ma từ một con ma.
Có lẽ cho đến bây giờ tôi vẫn thích ngồi đọc đối luận, khi tận cùng của đối luận là mấy ly trà; cũng có thể tận cùng của đối luận là những tiếng chuông- khi tất cả mọi câu trả lời cũng mọi dấu hỏi đều vắng bặt. Khi những vòng tròn chồng lên nhau. Khi những đường chéo chồng lên nhau trên cùng một mặt phẳng, chúng ta sẽ nói gì về nó. Khai mở trong tỉnh thức và giãi mã cái mơ hồ ?
Tôi thích hai từ bất nhị không vì nó uyên áo, nhưng tôi thích hai từ bất nhị vì nó là hai mặt của một bàn tay. Khi chúng ta nắm lại bàn tay là vận mệnh dấu kín; khi chúng ta khai mở bàn tay là một đối thoại thẳng với sinh mệnh của chính mình. khi mỗi tiếng thở dài có niềm vui trong đó. Khi mỗi niềm vui có tàng ẩn bi thương. Thấy để biết, nhưng thấy chưa chắc đã biết. Chúng ta mỗi ngày có thể đối diện với dòng sông nhưng chúng ta có mấy người nghe được ngôn ngữ của dòng sông.
Nhớ để sống nhưng quên là tầng cao hơn để sống. Cảm ơn cuộc đời nầy khi chúng ta có thể sống mà không cần suy nghĩ. Không hẳn là đời sống thực vật. Rất nhiều cái thấy đã thấy được nhờ một mùi hương.
Cảm ơn bạn đã lang thang cùng tôi. cảm ơn chúng ta đã có thể ngồi cùng nhau trong tâm cảnh trà đàm. Mọi đi về là một nhân duyên. Mọi thành tựu cũng đến từ nhân duyên và, con người là một thành tựu đầy bi tráng của thân và tâm; của bất nhị; một cái mỗi ngày mỗi già và, một cái mỗi ngày vẫn thế. Chúng ta không thể khước từ một để có một. Chúng cùng song hành trong một tư thế bất tương đối…
Vì sao tôi yêu em ?