Chuyện của người như chuyện của mình
Để còn thấy lại những bình minh
Mùa đông trong tuyết đầy xuân thắm
Giữa cõi huyền hư một bóng hình
Chuyện của thuyền như chuyện của đời
Nụ hồng nở thắm với trùng khơi
Và đêm lặng lẻ làm bia mộ
Không khắc tên người nhưng khắc năm
1975
Những bước chân xưa là lịch sử
Con chữ mai sau nốt nhạc trầm
Ly rượu của ngày xa cố xứ
Cay nồng như thể vốn đời cay
Đọc người, trước cửa cây trơ nhánh
Lá vàng thành đất cỏ nên xanh
Lời kinh- thả xuống- nhưng nhiều quá
Ta nặng cùng ta những bước hành