VỀ NGỦ CÙNG CÂY

Ta cố gắng kéo trăng về với cỏ
Nhưng thật buồn, trăng vẫn cứ trên cao
Chút ánh sáng vàng kia như nhạt nhẻo
Lạnh không gian và lạnh trái tim người

Khi những bài thơ đi khất thực
Tình em xa như thể đến non bồng
Ta đứng lặng nhìn bài thơ ngưng thở
Chết về đâu, cần phải hỏi, về đâu ?

Ta cố gắng chơi trò chơi dại dột
Không chăn trâu mà cứ mãi làm trâu
Đừng nổ lực với trò chơi tốn sức
Hãy quay về treo võng ngủ cùng cây

Leave a Comment