Tôi ngồi với bất lực tôi
Viết tuy đủ chữ; nhưng dòng, khó ghi
dối với người lại không thể dối với mình
Dối với mình lại không thể dối với trời
Khóc không thể với cười không thể
Tôi sẽ trôi về đâu ?
Không phải là bóng ma
Không phải là huyệt mộ
Cũng không đến từ cám dỗ
Cũng không đến từ bùa mê
Chỉ có hai chữ- bất lực- bất lực…
Tôi ngồi với bất lực tôi
Một phương tịch lặng
Bốn trời mây bay