NỐI DÀI,

Hai câu thơ từ Kim Vân Kiều Truyện. Tôi mang nó đi theo, nhớ đó, nhưng không hiểu được gì; sáng nay, thức dậy muộn, tôi vô tình đọc lên
“ thiện căn ở tại lòng ta “
“ chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài “
Tôi bỗng dưng hiểu ra. Tôi nhớ về câu nói dân gian “ lấy phước mà đong,“ tôi nhớ về ngày nào đặt chân lên Mỹ Quốc “ Có Thượng Đế Trong Đời Còn Sợ Gì Ai, “ tôi bỗng nhớ ra sáu từ “ Nam Mô A Di Đà Phật “…
Tôi trở về tôi, một cái tôi tha hóa; một cái tôi lai căn, một cái tôi phai màu, một cái tôi gần như bị bứng gốc. Tôi còn là tôi không ?
Tôi nằm trên giường. Nhắm mắt. Trong hành trình tiệm tiến ấy tôi nhìn thấy một đóa hoa trên mây trôi lại. Tôi thấy đóa hoa cười. Tôi nghe đóa hoa nói

  • Em đến thăm anh.
    Hoa nói đã là một cái lạ. Hoa đến thăm tôi ? Tôi thường đọc chuyện thần tiên…
  • Cảm ơn. Tôi trả lời.
    Hoa trôi khỏi mây và lơ lững bên tôi
  • Ôm em đi
    Ôm một đóa hoa ? như một thôi thúc từ huyền nhiệm, tôi vòng đôi tay
  • Hôn em đi
    Tôi ngờ nghệch. Tôi cúi xuống. Đóa hoa không còn là đóa hoa. đóa hoa là một người con gái, tôi siết nhẹ vòng tay và hôn nàng
  • Cảm ơn em
    Tôi mơ hồ sau đó. Tôi không biết nàng ở trong tôi bao lâu, hay đóa hoa ở trong tôi bao lâu. Thời gian của tình yêu ? tôi không biết.
    Có thể có tiếng chuông chùa Hàn Sơn, hay tiếng chuông chùa Thiên Bút từ nghìn trùng ghé qua. Giấc mộng ư ? Tại sao đôi tay tôi còn ấm ? tại sao tôi còn giữ lấy hương thơm ?

Leave a Comment