KHÔNG BIẾT MÌNH ĐẦN

Hãy cứ cháy như sống là để cháy
Hãy cứ tan trong cùng tận đất trời
Hãy đi vào thăm thẳm của trùng khơi
Hãy đối mặt chiến trường và bước tới

Trùng trùng duyên khởi
Trùng trùng nhưng một, vẫn còn nguyên
Biển xanh, mái tóc vào thơ mộng
Một thoáng, dường như đã viễn hành

Nàng là bãi và chàng là sóng
Chỉ là sóng vỗ thôi sao ?
Giận a, tâm thức, cuồng, lan tỏa
Dẫu phải điên ma lại thế nào…

Từng bước, bước qua giới hạn
Bước thẳng vào không gian

Leave a Comment