BUỒN TÊNH

Khi người đàn bà chôn nỗi buồn
Nàng đào đất
Nàng thấy ra nỗi buồn khác
Nàng biết, nàng không còn nơi nào để đào nữa
Trên quê hương nầy
Nàng hỏa thiêu nỗi buồn kia

Người đàn ông nghĩ về thân phận
Thân phận chính mình và thân phận tha nhân
Vẫn biết những bước hành không đoạn kết
Về đâu cũng thấy ngậm ngùi

Chàng biết một xã hội không thể như thế
Con người không thể hoang vu ngay cả chính mình
Nhưng làm sao, làm sao ?
Cái chết không thể nhận lời xin lỗi
Cầu siêu, cầu an không làm lành lại linh hồn

Lũ, lụt
Chạy phương nào cũng bì bõm
Chạy phương nào cũng chìm
Chạp phương nào cũng ướt
Muốn sống còn phải tập vong thân

Một xã hội không thể như thế
Mười năm đốt lò
Năm mươi năm úng thủy
Thế giới đi lên nhưng Việt Nam không biết làm gì
Ngoài nhân công giá rẻ
Ngoài lắp ráp cho người
Ngoài cố gắng vay, mượn
Kế hoạnh năm năm của các anh ?
Kế hoạch mười năm của các anh ?
Đỉnh cao trí tuệ ?
Đảng lãnh đạo
Nhân dân làm chủ ???!!!!
Đảng cho nhân dân ăn cháo lú
Người dân đói nghèo ăn cắp con vịt, các anh cho người dăn bảy năm tù
Các anh, và bạn bè của các anh ăn cắp tỷ tỷ tiền nhân dân nhưng chỉ ngồi mấy năm tù giam hay tha bổng
Còn tệ hơn, công bộc nhân dăn, công du nước ngoài, ngồi ăn bò dát vàng trong khi nhân dân nghèo đói, đã ngồi vào ghế Tổng bí Thư; lý ra anh phải ngồi tù hay bị cách chức…

Phận người oan ức
Đâu những người lãnh đạo có tâm, có tầm ?
Đâu những tài hoa Đại Việt ?
Vì dân

Leave a Comment