Trong cái lặng của sớm mai, ngồi bên ly cà phê tự pha, đọc những bài viết từ bốn phương là một cái thú; càng thú vị hơn là thấy được một phần trái tim đi hoang, thấy được mùa thu thi ca và mùa đông cũng thi ca, thấy được không cần đào sâu nhọc nhằn để có được những phần kim cương lấp lánh…
Hương hoa từ trời.
“ lang thang mà không đi “
Em là một phần của sự cứu rổi. Em là một phép màu. Em không cần nấu, sắt vẫn chảy. Tôi đang ngồi nơi đây. Tôi đang đổi rơm rạ lấy cho mình hạnh phúc. Cảm ơn em hay tôi cảm ơn trời. Cảm ơn nhân duyên hay cảm ơn lòng em độ lượng…
Chẳng có gì mất đi. Thời gian có làm một linh hồn te tua, nhưng thời gian cũng ban cho một linh hồn tưởng chừng vỡ vụn, đã có lại màu xanh của thuở ban đầu…
Hình như thơ có hoang vu
Hình như thơ có một phần cám dỗ
Nhưng tận cùng thơ trả lại phép màu
Nơi nào mặt trời lên, nơi đó là phương đông; nơi nào có em nơi đó cũng là phương đông đấy.
Một và mỗi ngày an vui cho mọi người.