CỨ VIỆC HỒN NHIÊN

Rồi có lúc trần gian nầy thả xuống
Hay mang theo về phía của Âm Thần
Gì cũng được, cảm ơn đời thương tưởng
Cảm ơn tình, một thuở có em- Thơ

Rồi có lúc tàn tro và nát lá
Úm ba la chỉ khổ cái đèn cầy
Tập giải thoát trước khi mùa phân hủy
Tập đầu tư vào môi má thơ ngây

Rồi có lúc thấy ra cười với chữ
Yêu với người đâu biết qủy ma vui
Chết một cửa, dám với tình nhảy múa
Sau nụ hồng là hố thẳm, nghe anh

Cuộc chiến giữa tôi và tôi tiếp tục
Giữa tôi và em là những chặng đường dài
Đôi mắt ấy cứ ôm vào để chết
Cùng bóng nàng, mời gọi của trăng sao

Leave a Comment