BỒNG BỀNH

Nếu giờ nầy có thể ngồi giữa sa mạc
Không phải để tầm nguyên
Dĩ nhiên không phải để viết
Bởi tôi đã hết thời điên
Chỉ vì tôi muốn đến đó
Để thấy một nàng tiên

Mặc kệ nhân gian ngủ
Tình ái mang theo vị của thiền
Đốn ngộ ngàn trang trong hạt cát
Chở đầy vi diệu một dung nhan

Tôi có nàng
Như thế

Leave a Comment