TRƯỚC KHI LÁI XE ĐI NGỒI QUÁN

Thơ, với hắn, chỉ là cái truyện chớp, truyện vừa; viết như thể từ vô thức- Một chút nhớ, một chút tương tư, một chút sầu, một chút tự khuyên mình đi tới, một chút cùng người tâm sự nắng mưa…Hắn không biết làm mới chữ nghĩa, hắn cũng không mong lấy thơ làm đạn, hắn cũng không mong lấy thơ làm nắm đấm hoa sen…
Viết, có thể không biết mình viết gì; nên thường mỗi câu thơ chỉ là thoáng chốc, ghi xuống và quên đi…
Viết, chỉ là tay gõ vào bàn phiếm, như thể chữ rơi thẳng từ mây trời
Viết, cũng có thể là bàn tay với
Ôi những khung trời xa
Viết là nắm cái tương lai về với hiện tại
Viết, cũng có thể là đào sâu vào thế giới mơ hồ
Không có một xác định nào trong con chữ hắn đang rơi…

Leave a Comment