Mỗi ngày có biến hoá riêng của nó
Như chàng nhặt nhạnh cõi tình riêng
Dù cảm giác mùa thu trời lặng gió
Chiếc lá vàng rơi đủ để một ngày nghiêng
Bài thơ lệch về những vùng nước lũ
Mang theo lòng buồn, mang theo cả tiếng cầu kinh
Tại vì sao, tổ quốc, quê mình
Dân khốn khó vẫn còn nguyên khốn khó ?
Chàng đã xa quê từ mùa hè năm đó
Đã lâu rồi nhưng lịch sử chẳng qua trang
Với ước nguyền- dân tộc, hết lầm than
Vẫn còn đó- năm nào- lòng mơ ước
Thôi đành cứ coi như là vết xước
Mệnh từ trời hay nghiệp của nhân dân ?
Chàng không mấy tin kiếp số căn phần
Đi chưa đến, thế thì đi, để đến