Rằng thưa bổn tọa không ngờ
Tụng kinh ngàn buổi một giờ tiêu pha
Ừ cũng tốt
Cứ cho là dại dột
Cứ cho là thêm một cõi trời hoa
Tình nhiệp nhớ
Sáng lòa một buổi
Chỉ tiếc là dong ruổi
Quên đi
Không vì một nét mày phiêu hốt
Cũng chẩng vì bồng bột thiếu niên
Chỉ là rất mực tự nhiên
Cành hoa, đôi mắt, mở ngày khác xưa
Thời với nắng và mưa chung bước
Thời với tình sau trước kề bên
Một đời không dễ gì quên
Chỉ là thường mộng chưa từng mộng em
Mộng sông núi mộng về dân tộc
Mộng làm sao sức sống vươn cao
Giấc mơ về với đồng bào
Lại đành một góc trăng sao riêng mình
Sớm đã biết chữ tình vốn khổ
Nên chẳng cầu cái số đào hoa
Bóng người rất mực ư xa
Bàn tay nâng những chung trà mời nhau