Sao anh không viết thơ buồn ?
Chắc đời anh vui lắm ?
Chàng nhìn vào xanh thẳm
Nơi chàng chôn kho tàng
Cả đời làm phép cọng
Cọng riết thành thói quen
Như nụ cười buổi sáng
Đã cùng nhau- hành trang
Sao anh không khóc về cuộc đời ?
Chắc tình anh đẹp lắm ?
Đôi mắt qua ngàn dặm
Cùng trái tim chung tình
Ngay cả những vết cắt
Cũng chỉ là cọng thôi