Rằng quen thấy có từ không
Thấy hoa vàng giữa cánh đồng thái hư
Mang theo ảo mộng đã từ
Giấc mơ một thuở dường như vẫn còn
Tôi từ bùa phép vào thơ
Vẫn nghe nhật nguyệt từng giờ biến thiên
Không sao, một ít, đã nhiều
Nhớ về đôi cánh trong chiều vẫn bay
Tôi từ ĐẠI TẠNG bước ra
Lại từ DUYÊN KHỞI tà tà bước vô