BÀI CA CHO NGÀY DỰ KIẾN

Đất trời rộng sao con người nhỏ quá
Dẫu bao la tâm cảnh đến muôn chiều
Chỗ bàn ngồi chiều rộng chẳng bao nhiêu
Treo chút mộng thấy căn phòng quá chật

Người cứ mãi còn kia là khỏang cách
Lối đi nào cho những bước thong dong
Phượng Hoàng vỗ cánh như ta không có cánh
Về phương đông, vẫn cứ thế, đau lòng

Ta sẽ bức phá chính ta, giới hạn
Cho một ngày tù ngục sẽ qua trang
Ta sẽ đến với nụ cười, cảm tạ
Đôi mắt nào và màu áo thênh thang

Ta sẽ đợi buổi con người đột biến
Trong ánh nhìn bằng ngôn ngữ thi ca
Tôi đã hiểu và, bạn ta, đã hiểu
Người trăm phương nhưng chỉ một ngôi nhà

Đem máu nóng viết cho ngày lịch sử
Dân tộc nầy từng bước đến vinh quang

Leave a Comment