Hôm qua- 8 tháng 9- một sáng đầu thu thật tuyệt vời; ngồi vào xe không cần phải mở máy lạnh, quay cửa kính xuống, những cơn gió nhẹ như thể reo vui trên quảng đường dài. Mùa hè tạm thời đi chơi ở một phương trời khác; tiếc, mùa thu, nơi nầy lá vẫn xanh.
Thơ của nàng nóng quá.
Một ngày cứ thế đi qua.
Chuyện của anh thi sĩ nát dù bây giờ đang nỗi hứng làm cách mạng trong chữ, bằng cách khởi đầu viết bằng tay trái; theo thi sĩ nầy, khi thơ viết bằng tay trái, thơ sẽ có mùi trầm và làm dậy tính văn chương.
Rất nhiều chuyện trên đời đọc qua, rồi bỏ.
Tung, hứng trong ngày là một điều vui. Thử tưởng tượng một sớm mai đọc được những lời bình thơ bốc khói. Đả lắm chứ. Thử tưởng tượng một sạng đầu ngày nhìn nàng định nghĩa tình yêu-sầu muộn và say, cũng vui lắm chứ.
Dù tất cả không thật.
Nhàn đàm. Ngẫu hứng. Làm một chuyến du hành ngắn trong trang. Nàng. Đóa quỳnh đêm. Một biến hóa vừa xong từ đôi môi nàng mọng đỏ. Có người thơ ngồi lẩm nhẩm- Thơ đâu ?
Ngày cần vàng, xanh; người cần to, nhỏ.
Một chiến trường không súng đạn thêm vui.