NỐI DÀI,

Sáng nay, tôi đọc hai câu thơ vô cùng trác tuyệt. Hai câu thơ tả chân là một trong những câu thơ trác tuyệt nhất mà tôi được đọc. Người viết, một nữ sĩ đất Hà thành- “ tên nàng trong làng ai cũng biết “
Hai câu. Chỉ hai câu. Một thứ HaiKu Việt Nam – rất nhiều thi sĩ thường viết.
“ Em như ngọn lửa do anh nhóm “
“ củi rút ra vài, biết có tươm ? “
Tôi cho là tuyệt. Đã lâu rồi hai từ “ nhóm lửa “ tôi không còn đọc nữa. Nó đã trở thành một thứ gia bão. “ tươm “ cũng đã từng lâu lắm. Đọc lại nó cũng giống như thấy lại người bạn nhỏ từ thời đánh đáo, mò cua…
“ Em như ngọn lửa “- với giọng nói của người Hà Nội vừa thanh vừ nhẹ, nghe thôi cũng đủ nao lòng… “ do anh nhóm “; thật không cần viết nữa rồi- Vô cùng sinh động, vô cùng đáng yêu…
“ củi rút ra vài biết có tươm “ Tôi không còn chữ. Thử hình dung đôi mắt của nàng. Tôi chợt nhớ về Hồ Zếnh “ Hởi cô thiếu nữ Việt Nam ơi “ Rất đàn bà phải không ? Rất cô nương phải không ? rất dịu dàng và thùy mị phải không ? Phúc cho ai có một người yêu như thế…
Nhưng nó chỉ là phần nổi của một khối băng sơn…
Phần chìm của tảng băng sơn, nói theo ngôn ngữ Miền Nam mới là phần “ bá cháy “
Chúng ta thử hình dung ra một căn phòng…với hai tay, hai chân làm củi; không phải “ nhóm “ mà là “ xào “ là “ trộn “ là “ lăn “…trong căn phòng nhỏ nhiệt độ từ từ lên dần, lên dần; cho đến khi nhiệt độ từ từ xuống thấp…
Đọc thơ có một chút tưởng tượng màu mè thơ sẽ thơ hơn.

Leave a Comment