Nàng không biết “ thoát khỏi ngũ hành là gì “
Lửa không còn nóng…
Thật ra chàng không hy vọng
Rất nhiều, nghĩ chàng viết về tình yêu mỗi ngày như một thèm khát giới tính
Chàng cươi vui về một Bác bình thơ
Chàng sống với nhưng chàng không chết với
Dẫu vẫn ôm bóng nàng…
Chàng chỉ không mong bị chi phối bởi ngũ hành
Chàng muốn mỗi ngày trang tình yêu trong hồn như là cứu cánh
Biết chẳng thế nào trở thành Tình Thánh
Tình thân đã khó rồi
Chàng vẫn thích biến hình nằm trong đôi mắt
Hay nằm giữa một đóa hoa
Khi lịch sử “ ngàn người viết “
Chàng làm một ít phù sa
Cảm ơn đóa hoa vàng nở
Và bài thơ của sớm mai