Đến một lúc người bước đi trên sóng
Chẳng phải tâm bình
Đến lúc người ngồi trong lửa
Niết bàn hoá sinh
Đến lúc người ngồi như Bụt
Nhàn thức với vô minh
Không có một lúc nào cả còn lại
Chỉ còn nụ cười và khoảng lặng giữa đêm