HỒI SINH

Từ một ngày núi không còn núi, sông chẳng còn sông, chi còn ý thức bềnh bồng,chỉ còn muôn chim đồng tụ, chỉ còn ngàn hoa quyến rủ…
Tôi phải cần viết được thứ gì ?
Phàm nhân học đạo ?
Nhận được những điều thơm, thảo
Đến bởi thời gian…

Bóng ai như bóng của nàng
Bình minh thức mộng mơ màng giữa khuya

Từ một ngày tôi bỗng lạ tôi, từ một ngày trăng ghé chỗ ngồi, từ một ngày thơ như hành giả, từ một ngày chữ về biến hóa…
Tình nhân gian là đạo của nhân gian
Không còn chỗ để quay đầu
Con đường của mệnh

Nụ cười đến từ vô thức
Em là cánh cửa hồi sinh

Leave a Comment