Vẫn biết, đời không phải ngẫu nhiên
Tình người vốn thật có nhân duyên
Bài thơ đi dạo tìm nhân quả ?
Em lạc vào thơ ?
Bão lạc miền ?
Là trở về trong khoảng cách xa ?
Là vì vọng lại cõi tình ta ?
Là rong cho hết khung trần thế ?
Là bởi còn em để có ta ?
Mười hai giờ ba bốn phút sáng
Ngồi nghe sóng vỗ bờ xa