Em Lớn Dần Trong Anh

Cái buổi em đầy trong ” lục bát “
Anh rớt từ trên mấy khóm mây
Cái buổi thơ đầy theo tiếng hát
Anh dường ra khỏi nối sầu vây

Bài thơ từ buổi theo người viết
Đâu biết dài cho đến sáng nay
Mới hay ảo đấy cùng chân ấy
Dẫu chẳng tương phùng cũng đẹp thay….

Chẳng có Bồ Đào trong chén ngọc
Không là Thần Nữ với Quân Vương
Mà sao “ cô bé “ trong “ thường mộng “
Cứ lớn dần lên thay khói sương

Leave a Comment