Thả ngàn sợi nhớ vào mây
Gió ơi có đủ lượng đầy với thơ
Hãy bay đi cái tình cờ
Hãy dong ruổi đến bao giờ gặp nhau
Em từ thất lạc và tôi
Mùa thu ấy cũng lần hồi hiển linh
Cỏ đan, xen; phủ cuộc tình
Lá vàng, lá đỏ, như hình lại xanh…
Biết đâu hai chữ “ không đành “
Tưởng cùng tịch diệt đã thành thiên thư