Phân Vân

Đời đôi lúc cũng cần như cỏ
Phải nép mình sau đó ngẩng lên
Đời đôi lúc cũng cần như gió
Trôi miệt mài để cố lòng quên

Đời đôi lúc học làm trăng tỏ
Đêm sức mình tỏa sáng mông mênh
Đời đôi lúc cũng cần thu nhỏ
Chẳng bận lòng giữa có và không

Đời đôi lúc cũng cần cất bước
Về một phương để thấy một người
Hay đơn giản âm thầm nhập thất
Thêm một ngày cũng chỉ trăm năm

Leave a Comment