Giờ nhớ lại cái thời ngồi đọc Chúa
Hãy tin đi còn cánh cửa cho anh
Hãy tin đi còn có khoảng trời xanh
Hãy còn có những trái tim độ lượng
Giờ nhớ lại cái thời ngồi học Phật
Mang trên vai mang đến lúc nào đây
Sao không thả những u trầm một thuở
Và tùy duyên trong cõi núi sông nầy
Giờ nhớ lại cái thời vui với Đạo
Thế gian nầy có được để tiêu dao
Chẳng có gì tan tác với hư hao
Tâm biến hóa và sắc màu hiển thánh
Ngồi nhớ mãi buổi em ngồi bên cạnh
Không thiền na, không triết lý gì gì
Nước lượn lờ mang chiếc lá trôi đi
Em cười nụ trong an nhiên trầm lắng ấy
Anh cho dẫu đến ngàn sau vẫn vậy
Mỗi kiếp người là mỗi kiếp đi hoang
Sẽ lên đường bằng tất cả thênh thang
Và yêu mến với tận cùng yêu mến
Sẽ thôi hỏi bao giờ anh sẽ đến
Và tim em còn có tuổi quên người
Nắng trăm màu chỉ có một màu tươi
Em biến hóa chỉ vì anh em biến hóa