Con chuôn chuồn đậu trên mái tóc em
Nó làm anh mơ ước
Khi thấy tay em cầm sách
Anh than thầm không biết hóa thân
Sáng nay em cho anh là cánh buồm, là con sóng nhỏ
Không còn thuở nào mặt trời, mặt trăng
Không còn thuở nào núi non, biển cả
Không còn là mùa Thu cho em vồn vã
Không còn là gió trời cho em làm cánh ngao du…
Chẳng có gì, anh có thể thiên thu
Đứng gát cổng thiên đường cũng được
Bởi thật tình anh không nhiều mơ ước
Nhìn em đủ để anh vui
Nếu có thể hành thiền để tâm tưởng sinh ra
Biến thể xác em thành cánh đồng hương mật
Anh uống lấy như là chân thật
Nhìn em bước đi trên từng cánh hoa sen