Trăng Theo Người Tỏa Sáng Giữa Chiêm Bao

Thức giấc nhìn ra, hoang đảo, ngủ
Miệng mỉm cười sao vẫn thấy giai nhân
Ừ thì dẫu có làm thân tứ xứ
Đi về đâu cũng vẫn một căn phần

Khi ngoảnh lại những điều như thể đã
Rớt từ ngày, hiện hữu ở quanh thân
Đôi mắt nói và đôi môi cũng nói
Hiểu tròn chưa trong hơi thở của thần ?

Ta sống lại từ trăm miền dẫy chết
Ta hồi sinh nhờ những ngón tay trao
Miền đất cũ sẽ còn nguyên mãi đấy
Cho dù mai trôi dạt đến phương nào

Nhưng có lẽ không còn trôi dạt nhữa
Trăng theo người tỏa sáng giữa chiêm bao.

Leave a Comment