Tưởng Vọng Các Cô Nương

Thử rủ hoang đường về một khắc
Cho em còn mãi với trăm năm
Thử ngồi đông cứng nhìn trăng khuyết
Để thấy rằng xưa có có một ngày

Thử giả bộ thấy ra mùa khánh tận
Ngàn con đường không một bóng đi qua
Ta tan biến chẳng đợi vàng với lá
Em cũng thành âm vọng một bài ca

Ờ biến hóa cùng âm dương điên đảo
Thuyền ra khơi con sóng dựng nên thành
Ừ phấn đấu với sức người hữu hạn
Cứ đi về vô tận cõi ngàn sao

Ta tích lũy tháng ngày, thơ lững túi
Cùng với nàng rơi rớt mấy chân dung
Thế đã đủ, nếu khi nào cô độc
Đọc thơ mình tưởng vọng các cô nương

Leave a Comment