Dòng Sông Có Nhớ, Quên

Một mai, ừ, có nhớ mong
Mượn dăm cánh gió trải lòng bốn phương
Ru ta về lại con đường
Múc trăng đáy nước, vọc sương trên cành
Một mai, tình có phai nhanh
Lối xưa từ đó đã thành vết thương…

Tôi cùng cái căn cước cũ, đã mất
Tôi còn nguyên màu da
Tôi còn nguyên dòng máu
Có thể rất nhiều ngày không nói một tiếng Việt nào, ngoài gõ
Tôi không còn là người Việt Nam nữa, thật sao ?
Giởn!
Bạn là ai mà loạn ngữ ?
Ngay cả những người Việt nhận tổ phụ của họ là Eva
Cũng người Việt Nam cả đấy…

Chẳng là gì cả!
Sao không lớn thêm một chút ?!
Hãy sống như từng sống!
Dòng sông có nhớ, quên!

Leave a Comment