Về đâu ?
Mòn vẹt con đường
Nơi một ý nghĩ khác
Tôi cảm thán sao mặt trời không trể hẹn
Để chỗ đợi chờ không còn phải đợi chờ nhau
Chúng ta mò lần vào vô thức
Còn lại bao nhiêu ?
Chúng ta đứng dưới trời chiều
Thấy được một bình minh khác ?
Tôi muốn nói bài thơ thuần về chiếc lá
Nó có phải là thơ không ?
Hay một dòng sông
Đơn giản một dòng sông chết…
Đừng giải thích nghe anh, em rất sợ
Một chút hoang đường một chút mông mênh
Em sẽ lớn dần từ một góc anh quên
Tin đi nhé, thật lòng em hiện hữu…