Đừng để quá khứ khóc và tương lai cũng khóc trong mắt em
Đừng để dòng sông là dòng sông cạn
Đừng để bình nguyên là một sa mạc khô cằn
Đừng để tiếng thở dài thổn thức dưới trăng
Đừng để nỗi buồn thành mộ
Đừng để con thuyền không bến đỗ
Đừng để tình yêu chỉ còn là khoảng cách xa nhau
Đừng đứng yên không chạy nữa… con tàu
Đừng chấp nhận, không phải là thân phận
Đừng cắt trái tim để rồi hối hận…
Nhưng có thể cho đi không đòi lại gì người
Nhưng có thể trang nghiêm chân thật nụ cười
Nhưng có thể riêng một mình ta biết
Nhưng có thể nhận lấy phần thua thiệt
Nhưng có thể ngồi thanh thản ngắm mây trôi…